*Thơ tình cho bạn trẻ

Vẫn con đường, vạt cỏ tuổi mười lăm
Mặt hồ rộng, gió đùa qua ké lá
Lời tình tự trăm lần trên ghế đá
Biết lời nào giả dối với lời yêu…

Tôi đã qua biết mấy buổi chiều
Bao hồi hộp, lo âu và hạnh phúc
Tôi trăn trở nhiều đêm cùng hoa cúc
Đợi tiếng gà đánh thức sự bình yên

Dòng sông này, bãi cát, cánh buồm quen
Hoa lau trắng suốt một thời quá khứ
Tôi đa đi đến tận cùng xứ sở
Đến tận cùng đau đớn, đến tình yêu

Buổi chiều này sặc sỡ như thêu
Muôn màu áo trong hoàng hôn rạng rỡ
Bàn tay ấm, mái tóc mềm buông xoã
ánh mắt nhìn như chấp cả vô biên
Chẳng có thời gian, chẳng có không gian
Chỉ tuổi trẻ, chỉ tình yêu vĩnh viễn.

Người mới đến những nơi tôi từng đến
Lại con đường vạt cỏ tuổi mười lăm
Lại hàng cây nghe tiếng thì thầm
Lời thành thật, dối lừa trên ghế đá…

Nào hạnh phúc, nào là đổ vỡ
Tôi thấy lòng lo sợ không đâu
Muốn giãi bày cùng ai đó đôi câu
Về tất cả những gì tôi sẽ trải
Mong rút ngắn đặm đường xa ngái
Để cho người tới đích bớt gian truân
Bao khổ đau, sung sướng đời mình
Xin tặng bạn làm bước thang hạnh phúc

Nhưng tôi biết chẳng giúp gì ai được
Những vui buồn muôn thuở cứ đi qua.

Nguồn: thivien.net

PS:/ oh, Được ngủ ngoan ôm ấp ủi an trái tim mình qua những câu thơ quả là một sự may mắn tuyệt vời. Hạnh phúc thiệt giản đơn!

Advertisements

*Có một thời như thế

Có một thời vừa mới bước ra
Mùa xuân đã gọi mời trước cửa
Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ
Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi.

Đường chẳng xa, núi không mấy cách chia.
Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
Trang nhật ký xé trăm lần lại viết
Tình yêu nào cũng tha thiết như nhau.

Có một thời ngay cả nỗi đau
Cũng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi
Mơ ước viễn vông, niềm vui thơ dại
Tuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanh

Và tình yêu không ai khác ngoài anh
Người trai mới vài lần thoáng gặp
Luôn hy vọng để rồi luôn thất vọng
Tôi đã cười đã khóc những không đâu

Một vầng trăng niên thiếu ở trên đầu
Một vạt đất cỏ xanh rờn trước mặt…
Mái tóc xanh bắt đầu pha sợi bạc
Nỗi vui buồn cũng khác những ngày xưa

Chi chút thời gian từng phút từng giờ
Như kẻ khó tính từng hào keo kiệt
Tôi biết chắc mùa xuân rồi cũng hết
Hôm nay non, mai cỏ sẽ già.

Tôi đã đi mấy chặng đường xa
Vượt mấy núi mấy rừng qua mấy biển
Niềm mơ ước gửi vào trang viết
Nỗi đau buồn dồn xuống đáy tâm tư

Em yêu anh hơn cả thời xưa
(Cái thời tưởng chết vì tình ái)
Em chẳng chết vì anh, em chẳng đổi
Em cộng anh vào với cuộc đời em
Em biết quên những chuyện đáng quên
Em biết nhớ những điều em phải nhớ

Hoa cúc tím trong bài hát cũ
Dẫu vẫn là cung bậc của ngày xưa
Quá khứ đáng yêu, quá khứ đáng tôn thờ
Nhưng đâu phải là điều em luyến tiếc.


11-1984

Nguồn: Thơ Xuân Quỳnh, Kiều Văn chủ biên, NXB Đồng Nai, 1997

Ps:/ Chọn bài thơ khai xuân cho hành trình viết blog của mình. Nhà thơ Xuân Quỳnh với những bài thơ có câu từ và ý nghĩa rất đẹp cùng những thổn thức rung động về tình yêu hệt như tuổi trẻ phản phất mình rõ nhất trong đó.

Là một trong những bài thơ mình hay đọc đi đọc lại, tim mềm ra và khao khát những nỗi niềm của tuổi thanh xuân này.

*Phải tranh thủ những ngày còn son trẻ

Phải tranh thủ những ngày còn son trẻ
Đến những nơi có thể đến trong đời
Tự tại cười và tự tại vui chơi
Bởi tuổi trẻ đâu một đời ở lại.

Phải tranh thủ những ngày còn khờ dại
Làm những điều thật thoải mái, dù điên
Đừng phí xuân cho ướt át, muộn phiền
Bởi ngày xanh có tiền nào mua được.

Phải tranh thủ những ngày còn vững bước
Để cuồng ngông và mơ ước thật nhiều
Một cuộc đời dài- ngắn được bao nhiêu
Hãy cố gắng vì những điều khao khát.

Phải tranh thủ những ngày đầu chưa bạc
Da chưa nhăn, mắt còn sáng, chưa mờ
Chưa vợ/chồng và con cái cũng chưa
Sống điên cuồng như chưa từng được sống.

Laika

Nguồn: thivien.net

 

Blog at WordPress.com.

Up ↑

the mini hygge

bé xíu ~ ấm lòng

Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Sách Cá ngựa

"là sách, thế thôi..."

Tuấn Khanh's Blog

Nơi lưu trữ và cập nhật các bài viết, hình ảnh từ Tuấn Khanh (ns)

Phiên Nghiên

.trái tim son trẻ.

anvi hoàng

vietnamese culture, bilingually – and change | văn hóa việt nam - thay đổi cho tương lai